Thơ về Huế

 HẸN CÙNG VỚI HUẾ
Hoàng An sưu tầm




Tôi sẽ quay về, thăm lại Cố đô
Ngắm bóng trăng thanh, nghe khúc Nam bằng
Tiếng sáo quyện, bên dòng Hương da diết
Bao ngày xa, phố cũ dáng mơ màng

Tạm biệt Huế, giữa mùa thu tuổi mộng
Suốt nữa đời lạc bước chốn ngàn phương
Lòng ôm ấp, hoài mong về cố xứ
Nhớ một người từ dạo mới yêu đương

Tôi sẽ trở về, tìm kỷ niệm xưa
Vỹ Dạ Đông Ba, qua những chiều mưa
Bên Đập Đá, Văn lâu hay Bến Ngự
Em ở nơi mô, từ đó đến chừ

Thương lắm con đò, neo đậu bến sông
Mãi ngóng chờ ai, trên nước phiêu bồng
Bóng dáng mẹ ngồi, ru đàn em nhỏ
Bao tháng ngày qua, lòng mỏi mòn trông

Huế ở lại, ôm đất trời thơ mộng
Để người đi, xao xuyến cố hương ơi
Em giọng nói, trên làn môi dịu ngọt
Chẳng nơi mô có được ở trên đời

Xin thầm hẹn, một ngày mai với Huế
Tôi sẽ về, ấp ủ mối tình quê
Bên bếp lửa, có cô em người chị
Huế yêu ơi! Vẫn còn đó câu thề.

PBN

THƠ THỜI ÁO TRẮNG -LL
Hoàng An sưu tầm




Em tưởng quên rồi mấy hè nay
Quên màu phượng thắm thuở cầm tay
Quên luôn tình dại thời đi học
Sao vẫn bồi hồi đọc thơ ai

Vần thơ anh gửi chử đã phai
Phượng hồng anh ép rã cánh đài
Xác khô con bướm nằm lặng lẻ
Tình cũng lở rồi, bướm có hay ?

Thời gian cay nghiệt dẫm gót giày
Cuốn tình hai đứa vuột tầm tay
Nhìn phượng trên cành thương phượng chết
Tình giờ đã hết giửa mưa bay ???



************ **


Thuở ấy áo em trắng trinh nguyên
Hai tà e ấp học làm duyên
Tóc thề hờ hững bay trong gió
Vô tình đâu biết vướng hồn anh

Lần đầu em chớp mắt long lanh
Anh biểu làm anh bước hổng đành
Em thì lúng túng vờ trêu chọc
"Nhỏ ghét anh rồi", vội bước nhanh

...Giờ còn có gì nhớ hả anh
Có chăng là những phút độc hành
Nhớ anh em nhìn hoa phượng đỏ
Nhớ nhỏ anh tìm kỷ niệm xanh



LL


HUẾ ĐỢI

Huế mưa,
Từng đôi yến lượn đong đưa giữa trời.
Phố xưa,
Bàn tay ngóng đợi một ngày bên em...

(Thinh Nguyen)



Huế nhớ Sài Gòn

Huế nhớ Sài Gòn và nhớ em
Nhớ bước chân quen mỗi sớm về
Nhớ tiếng nói và nụ cười e ấp
Nhớ những vòng xe vừa lạ ... vừa quen ...

(Thinh Nguyen)




GÁI HUẾ ( Đặng Lệ Khánh )

Gái Huế, theo Anh, thật hay hờn

Mới đùa chút xíu, giận Anh luôn

Không cười, không nói, chao ơi khổ

Cứ phải phân trần với thiệt hơn



Gái Huế , theo Anh, thích mộng mơ

Xuân, Hạ, Thu , Đông , cứ vẩn vơ

Ngắm mây, đón gió từ muôn hướng

Nào biết ngay đây có kẻ chờ



Gái Huế, theo Anh, thật hay nhăn

Cứ bắt người ta phải dịu dàng

Cho dù đồng ý, không đồng ý

Đồng ý rằng … nhăn cũng dễ thương



Gái Huế, theo Anh, thật hay buồn

Chỉ chút mưa thôi cũng thê lương

Cũng khóc, cũng làm thơ kể lể

Như thể mưa làm … ướt giòng Hương



Gái Huế, theo Anh, chúa phân bua

Nhất định mè nheo, Anh chịu thua

Ừ phải , lúc nào Cô cũng đúng

Già đầu mà vẫn bướng như xưa



Gái Huế, theo Anh, thật chanh chua

Mô, tê, răng, rứa, cứ như mưa

Háy, nguýt, bỉu môi, thôi đủ cả

Mà sao Anh thấy …vẫn dễ ưa



Gái Huế, theo Anh, thật rất hư

Nhõng nhẽo như còn tuổi mười ba

Vòi vĩnh như mình còn trẻ dại

Trao hết đời Anh, Cô chịu chưa ?

VỀ HUẾ NGHE MƯA(Bích Vân)


Huế thương, nhớ lắm mùa mưa !

Mưa rơi rỉ rả chiều lưa thưa buồn

Mưa tuôn nước ngập phố phường

Mưa theo Em đến sân trường vắng hoe

Mưa dài ngày tháng lê thê

Mưa đêm Em thấy phòng the lạnh lùng

Mưa trưa nên nắng ngập ngừng

Mưa, nghe tiếng nhạc buông chùng bơ vơ

Mưa, hoa rủ lá bơ sờ

Mưa dai dẳng quá cho thơ lệ nhòe

Mưa, Em lạc lối đường về

Bên nhau ta bước, mưa mê mẩn đời

Mưa từng hạt nhớ đầy vơi

Mưa gieo mật ngọt những lời yêu đương

Huế xưa mưa mãi vấn vương

Tóc Em mưa gội nhớ thương nghìn trùng

Mai này mưa lạnh trời trong

Ta về cùng lắng tiếng lòng nghe mưa

TIN KHÁC

login kho truyen tro choi trang tho doi tntp ho chi minh