Chú ngã có đau không

 

    Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt. Bác vẫn làm việc rất khuya. Bác khoác chiếc áo bông đã cũ. Tiếng máy chữ lách tách, lách tách đều đều..
 
Trời lạnh, nhưng được đứng gác bên Bác, các chiến sĩ thấy lòng mình như được sưởi ấm lên. Có lần vừa đi, vừa nghĩ, một chiến sĩ bị thụt chân xuống một cái hố tránh máy bay. Anh đang tìm cách để lên khỏi hố, chợt nghe có tiếng bước chân đi về phía mình. 
- Chú nào ngã đấy?
Chưa kịp trả lời Bác, thì chiến sĩ đã thấy hai tay Bác luồn vào hai nách. Chiến sĩ cố trấn tĩnh lại để nói một lời thì giật mình khi thấy Bác không khoác áo bông. Vừa kéo, Bác vừa hỏi:
- Chú ngã có đau không?
Bác nắn chân, nắn tay chiến sĩ rồi nói:
- Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống!
- Thưa Bác, cháu không việc gì ạ- Anh chiến sĩ cố gắng bước đi để Bác yên lòng.
Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”. 
Sự quan tâm của Bác với các chiến sĩ mới ấm áp biết bao...

Tấm lòng của Bác 
Mùa hè năm 1967, trời Hà Nội rất nóng. Thấy trời oi bức quá, Bác nói với thư ký Vũ Kỳ:
- Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc hội trường Ba Đình thì chịu sao được ? Các chú ấy có đủ nước uống  không? Chú thử lên tìm hiểu xem thế nào, về cho Bác biết.
Bác Vũ Kỳ lên, được biết trên đó có một tổ súng máy 14 ly, 5 ụ cát sơ sài, nếu địch bắn vào thì rất nguy hiểm.
Trời nắng chói, đứng một lúc mà hoa cả mắt. Bác Vũ Kỳ hỏi:
- Các chiến sĩ có nước ngọt* uống không?
- Nước chè thường còn chưa có, lấy đâu ra nước ngọt ạ !
Bác Vũ Kỳ về nói lại với Bác. Bác gọi điện ngay cho cán bộ phụ trách:
- Sao các chú không lo đủ nước uống cho các chiến sĩ trực phòng không? Nghe nói ụ súng trên nóc hội trường Ba Đình rất sơ sài, chú phải lo sửa ngay để đảm bảo an toàn cho chiến sĩ trong chiến đấu!
Sau đó Bác bảo thư ký Vũ Kỳ đi lấy sổ tiết kiệm của Bác, xem tiền tiết kiệm của Bác còn bao nhiêu. 
Tại sao Bác có tiền tiết kiệm? Đó là do các báo trả nhuận bút cho Bác. Bác viết báo nhiều, có năm hàng trăm bài. Các báo gửi đến bao nhiêu, văn phòng đều gửi vào sổ tiết kiệm của Bác. 
- Thưa Bác, còn lại tất cả hơn 25.000 đồng (lúc bấy giờ, đó là một món tiền rất lớn, tương đương với khoảng 60 lạng vàng) –Bác Vũ Kỳ xem sổ và báo cáo.
Bác bảo:
- Chú chuyển ngay số tiền đó cho Bộ Tổng tham mưu và nói: đó là quà của Bác tặng để mua nước ngọt cho anh em chiến sĩ trực phòng không uống. Không phải chỉ cho những chiến sĩ ở Ba Đình, mà cho tất cả các chiến sĩ đang trực chiến trên mâm pháo ở khắp miền Bắc. Nếu số tiền đó không đủ thì yêu cầu địa phương nào có bộ đội phòng không trực chiến góp sức vào cùng lo!

Để Bác quạt
Năm ấy, Bác Hồ đến thăm trại điều dưỡng thương binh ở Hà Nội.
Tin Bác đến nhanh chóng lan ra khắp trại. Anh chị em thương binh ai cũng muốn len vào gần Bác, quên cả nạng phải dùng để đi.
Đang lúc Bác thăm hỏi sức khỏe thương binh bỗng một thương binh bị hỏng mắt nhờ một y tá dẫn đến xin đứng bên Bác. Các chiến sĩ đi với Bác định bước lại đỡ người thương binh ấy, nhưng Bác đã đi tới, giơ hai tay ra đón. Người thương binh ôm chầm lấy Bác nghẹn ngào gọi “Bác ơi!”... Bác lặng đi giây lát rồi mới tiếp tục câu chuyện thăm hỏi. Bác đến từng giường anh chị em đau nặng hỏi thăm bệnh tật đã đỡ chưa, mỗi bữa ăn được bao nhiêu bát cơm.
Hôm ấy, trời nóng bức, Bác lấy chiếc quạt giấy vẫn dùng, quạt cho các thương binh. Có người định làm thay, Bác nói:
- Để Bác quạt.
Sau này, khi cơ quan định lắp máy điều hòa nhiệt độ nơi Bác ở, Bác bảo đem tới cho các thương binh.

 
PV (st)

 
(*): Công việc của các chú bộ đội trực phòng không rất gian khổ. Dưới thời tiết nắng nóng, các chiến sĩ cần phải có nước chanh pha đường uống, nếu không dễ bị cảm nắng, bị ngất.

 

TIN KHÁC

login kho truyen tro choi trang tho doi tntp ho chi minh